Hiển thị các bài đăng có nhãn Tâm Lý và Hạnh Phúc. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tâm Lý và Hạnh Phúc. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 4 tháng 3, 2014

VẾT THƯƠNG

Một cậu bé nọ có tính xấu, là cậu rất dễ nổi nóng, một hôm cha cậu đưa cho cậu một túi đinh và bảo, mỗi khi con nổi nóng, hãy chạy ra đằng sau nhà và đóng một cây đinh lên hàng rào gỗ.
Ngày đầu tiên cậu đã đóng 37 cây đinh lên hàng rào, vài tuần sau đó, cậu bé đã tập kiềm chế cơn giận của mình và số lượng đinh đóng lên hàng rào mỗi ngày một ít đi. Cậu nhận thấy rằng việc kìm chế cơn giận lúc này còn dễ hơn việc phải đóng một cây đinh lên hàng rào.
Ngày kia, cậu đã không còn nổi giận một lần nào trong suốt cả ngày. Cậu nói với cha và ông bảo cậu hãy nhổ một cây đinh ra khỏi hàng rào nếu ngày nào cậu không giận dù chỉ một lần.
Ngày lại ngày trôi qua, và cũng đến một ngày cậu báo với cha, hàng rào đã không còn cây đinh nào nữa. Cha cậu và cậu cùng đến bên hàng rào, ông chỉ hàng rào và bảo :”Con đã làm rất tốt, nhưng hãy nhìn những lỗ đinh trên hàng rào, hàng rào đã không còn như xưa rồi. Nếu con nói những gì trong cơn giận dữ, những lời đó cũng giống như những lỗ đinh này, nó để lại những vết sẹo trong lòng người khác. Dù sau đó con có nói bao nhiêu lần xin lỗi đi nữa, những vết thương đó vẫn để lại trong lòng người khác. Vết thương tinh thần cũng giống như những vết thương thể xác vậy. những người xung quanh ta là những viên đá quý, họ giúp con cười, giúp con trong mọi chuyên, họ lắng nghe con nói trong lúc con gặp khó khăn, họ cổ vũ con và luôn sẵn sàng mở rộng tấm lòng minh cho con. 
Hãy nhớ lấy lời Cha . . .

Cùng Tươi học bạn nhé 

Đăng ký tại ĐÂY

Chủ Nhật, 2 tháng 3, 2014

Kế hoạch không bao giờ dối trá

Xưa có câu rằng: "Chuyện anh làm kêu to đến nỗi tôi không nghe được anh nói."

Bạn bảo rằng giá trị cốt lõi bạn đưa lên hàng đầu đó chính là gia đình, nhưng thời gian bạn dành cho gia đình không chiếm nhiều trong kế hoạch của bạn, thì sự thật gia đình bạn chằng phải là một ưu tiên hàng đầu. Bạn bảo rằng sức khoẻ cũng là giá trị hàng đầu, nhưng tôi không thấy bạn lên kế hoạch cho năm hay sáu buổi tập mỗi tuần, vậy thực tế là sức khoẻ hoàn toàn không phải quan trọng như bạn tuyên bố. Bạn tranh luận rằng, phát triển bản thân chính là một trong những điều cốt yếu để bạn theo đuổi, bởi vì càng giỏi càng hiệu quả. Hãy cho tôi xem kế hoạch và tôi sẽ biết sự thật. Bởi vì kế hoạch không bao giờ dối trá.

Sẽ không bào giờ có thành công đích thực và hạnh phúc lâu dài nếu công việc hàng ngày lại không song hành với những giá trị sâu xa nhất của bạn. Ý tưởng này rất hữu ích cho rất nhiều nhà điều hành từng được tôi hướng dẫn (Tôi ở đây là Robin Sharma - một trong những chuyên gia hàng đầu thế giới về nghệ thuật lãnh đạo và phát triển bản thân, với triết lý cốt lõi là lãnh đạo không cần chức danh và thoải mái phát huy cao nhất năng lực của mình).
Nếu còn khoảng cách giữa điều mình làm và con người thật của mình, thì bạn không còn liêm chính nữa. Đó là lỗ hổng liêm chính. Vết nứt giữa sự tận tâm hàng ngày với những giá trị sâu xa càng lớn, cuộc sống càng tẻ nhạt (bạn càng ít cảm thấy hạnh phúc). Tại sao vậy? Bởi vì bạn không làm những gì mình nói. Giống như hình chẳng khớp với tiếng trong một cuốn băng video. Bạn sẽ sai lầm khi phản bội chính mình. Đó là một sai lầm tồi tệ nhất. Và lương tâm - nhân chứng sống trong vùng sâu thẳm nhất - sẽ thấy hết. 

Kế hoạch là thước đo điều bạn thực sự trân trọng và tin tưởng nó đáng quý như thế nào.

Quá nhiều người nói rất hay. Nhưng lời nói gió bay. Hãy nói ít làm nhiều. Hãy cho tôi thấy kế hoạch của bạn, tôi sẽ nói ưu tiên hàng đầu của bạn là gì. Nhân chứng tại tìa cứ nói những gì họ muốn. Nhưng chứng cứ thì không bao giờ gian dối.


Trích The Greatness Guide, Robin Sharma - một trong những chuyên gia hàng đầu thế giới về nghệ thuật lãnh đạo và phát triển bản thân, với triết lý cốt lõi là lãnh đạo không cần chức danh và thoải mái phát huy cao nhất năng lực của mình.

Thứ Bảy, 1 tháng 3, 2014

Mẹ TERESA

Trong số những con người kiệt xuất có rất nhiều người cùng ngày sinh nhật với tôi.
Đại tướng Võ Nguyên Giáp là một tấm gương lớn nhất về tinh thần TỰ HỌC.
Và đặc biệt có một người phụ nữ ảnh hưởng rất lớn đến cuộc đời tôi: 
Mẹ TERESA

Có một câu nói của mẹ tôi lấy làm quan điểm sống, cách sống mỗi ngày:
Mới đây tôi có đọc được một bài viết rất ý nghĩa về mẹ xin được trích lại để các bạn cùng tìm hiểu:

"Tôi gặp một phụ nữ bị bệnh đang nằm chờ chết bên đường. Một nửa thân thể của bà bị chuột rỉa và phần thân thể còn lại thì bị kiến bu đen nghịt. Tôi đem bà vào bệnh viện nhưng họ không nhận vì chẳng còn cách nào chữa trị được. Tôi nhất định không chịu ra về nếu họ không săn sóc cho người đàn bà bất hạnh kia. Cuối cùng thì họ chịu tạm thời lo lắng cho bệnh nhân của tôi.
Để người đàn bà ở đó, tôi đi đến trụ sở thị xã để kiếm một nơi có thể đem bà đó về. May thay có người chỉ cho tôi một căn phòng trống trong ngôi chùa Ấn Độ Giáo bỏ hoang. Căn phòng đó sau nầy trở nên Căn Nhà Cho Những Người Đang Chết. Tôi cầm tay và ngồi lại với người phụ nữ kia cho đến khi bà ta trút hơi thở cuối cùng”.

Đó là một câu chuyện trong hàng ngàn câu chuyện mà Mẹ Teresa kể lại và đó cũng là một ngày trong suốt 50 năm mà Mẹ đã hiến dâng cho nhân loại khổ đau của thế gian nầy. Cô bé Agnes Gonxha Bojaxhiu cất tiếng khóc chào đời ngày 26 tháng 8 năm 1910 tại Macedonia thuộc xứ Albany. Cả gia đình theo đạo Thiên Chúa mặc dù đa số dân Albany theo Hồi Giáo và xứ sở nầy đang chịu sự bảo hộ của Đế Quốc Hồi Giáo Thổ Nhĩ Kỳ. Cha của Gonxha là một thương gia, có vẻ thích chuyện chính trị và thường vắng nhà vì công việc làm ăn xa. Năm Gonxha vừa lên 9 tuổi thì cha mất. Mẹ của Gonxha phải tần tảo để nuôi ba người con, tất cả đều trong tuổi còn thơ ấu. Cả gia đình đều ngoan đạo, ba mẹ con cùng cầu nguyện mỗi đêm và đi nhà thờ mỗi ngày. Trái tim của Gonxha, dù còn thơ ấu, đã sớm nhịp chung theo từng nỗi khổ đau của lớp người cùng khổ. Nhà của ba mẹ con ở vốn cũng đã nghèo nhưng nếu có ai cần gì gõ cửa thì Gonxha cho hết những gì mình có. Gonxha thường theo mẹ đi giúp đỡ một người đàn bà góa bị bịnh ghiền rượu trong làng, tắm rửa và lo cho con cái bà ta ăn uống. Khi bà góa phu chết để lại sáu đứa con thơ, mẹ con Gonxha lại tiếp tục lo lắng cho chúng như trong một gia đình.

Đến tuổi 12, cô gái Agnes Gonxha Bojaxhiu đã có ý nguyện hiến dâng cuộc đời để phục vụ ước muốn của Chúa. Gonxha cầu nguyện rất nhiều, mãi đến khi cô Gonxha lên 18 tuổi thì lời cầu nguyện được thành sự thật. Một buổi chiều năm 1928, sau khi đế nhà thờ Đức Mẹ cầu nguyện, Gonxha gạt nước mắt từ giã mẹ và hai chị lên đường đi về phương đông xa xôi, nơi khổ đau đang chờ đợi bàn tay và trái tim của cô. Gonxha tạm thời dừng lại ở Dublin để làm thủ tục tại cơ sở chính của dòng tu Loreto Sisters. Tại đây Gonxha học tiếng Anh và làm quen với đời sống tôn giáo. Cô nhận y phục của một nữ tu và chính thức chọn tên cho mình là Teresa để tưởng nhớ đến Thánh Teresa của Lisieux. Tháng 12 năm 1928, Sơ Teresa cùng một nhóm nữ tu lên đường đi Ấn Độ, một xứ sở mà Sơ Teresa hằng mơ ước. Đầu năm 1929, đoàn nữ tu đến Columbo, rồi Madras và cuối cùng là Calcutta.
Đoàn nữ tu tiếp tục chuyến đi về phía Darjeeling, dưới chân rặng Hy Mã Lạp Sơn, ở đó các sơ trẻ sẽ được bắt đầu huấn luyện hai năm trước khi thực hiện Lời Hứa thứ nhất. Hoàn cảnh sống của dân chúng Ấn Độ đã làm trái tim của Sơ trẻ Teresa thắt lại. Bao nhiêu người đói khát, bệnh tật đang thoi thóp chờ chết trên cùng khắp mọi nơi trên vùng đất Bengaly nghèo nàn và bất hạnh. Sơ Teresa đi Calcutta để theo học ngành sư phạm và không lâu sau đó đã trở nên một cô giáo trong trường cấp hai. Lòng bác ái của Sơ Terera đã chinh phục tâm hồn đang khao khát tình thương của học trò một cách dễ dàng. Sơ Teresa không chỉ dạy học sinh học chữ mà còn dạy thương yêu và dâng hiến tình yêu. Ngày 24 tháng 5 năm 1937, Sơ Teresa thực hiện Lời Hứa cuối cùng tại Darjeeling. Ngoài nhiệm vụ dạy học, Sơ Teresa dành thời gian để giúp đỡ những người nghèo khổ. Sơ Teresa đi thăm viếng bịnh viện, thăm viếng những khu dân nghèo, những khu thường được gọi một cách khinh bỉ là khu ổ chuột.
Cuộc sống bi thảm của dân chúng đã làm sống dậy mãnh liệt trong lòng Sơ Teresa ước muốn “sống giữa sự khổ đau của nhân loại” mà Sơ từng ôm ấp từ những ngày còn ở quê hương Macedonia. Với tất cả dự tính trong đầu, Sơ Teresa rời trường học để về lại Darjeeling vào ngày 10 tháng 9. Như Sơ đã nhắc lại sau nầy “đây là chuyến đi quan trọng nhất trong cuộc đời tôi”. Ngày 10 tháng 9 sau nầy được dòng tu của Mẹ Teresa gọi là “Ngày Ước Vọng”. Sơ Teresa cố gắng thỉnh nguyện Đức Ông Perier, Tổng Giám Mục Calcutta để cho phép Sơ được rời khỏi dòng tu Loreto Sisters để trở thành một nữ tu độc lập. Tuy nhiên lời thỉnh cầu của Sơ đã bị từ chối.

Một năm sau, Sơ Teresa lại lần nữa đệ đạt lời thỉnh cầu của mình. Lần nầy, Đức Tổng Giám Mục đồng ý nhưng chỉ thị Sơ Teresa phải đệ trình đơn thỉnh nguyện lên Tòa Thánh.
Mãi đến tháng 8 năm 1948, Sơ Teresa mới nhận được sự chấp thuận của Tòa Thánh cho phép Sơ được rời khỏi dòng tu Loretto với một điều kiện rằng Sơ phải giữ lời hứa phục vụ người nghèo, tinh khiết và tuân phục. Ngay sau đó, Sơ Teresa, 38 tuổi, từ giã chiếc áo nữ tu Loretto và thay vào đó chiếc áo vải thô, trị giá chỉ 1 đồng tiền Ấn Độ, với viền xanh nhạt. Sơ Teresa trở nên một công dân Ấn Độ và cuộc hành hương vào giữa nỗi khổ đau của nhân loại thực sự bắt đầu.
Sau khi học một khóa huấn luyện kỹ càng về làm thế nào để sống và săn sóc người nghèo và bịnh tật, Sơ Teresa trở lại Calcutta, đi vào các khu ổ chuột và giúp đỡ dân chúng cùng khổ ở đó. Hằng ngày Sơ Teresa tắm cho các em bé, lau chùi các vết thương của bệnh nhân. Phương tiện duy nhất của Sơ là đôi bàn tay, một cục xà phòng nhỏ và vài chiếc khăn. Bất cứ khi nào có thể, Sơ Teresa cũng không quên dạy họ học chữ. Sơ một mình âm thầm làm việc như thế trước sự ngạc nhiên của mọi người trong làng. Họ tự hỏi “Người đàn bà Châu Âu trong bộ đồ vải trắng đó là ai ?” Đối với trẻ em nghèo, họ bắt đầu gọi Sơ là Mẹ Teresa. Đối với Mẹ Teresa, Chúa là chỗ dựa tinh thần duy nhất mà thôi.

Một ngày nọ có một cô học trò cũ, con nhà giàu tìm đến và xin ở lại với Mẹ. Mặc dù đây là phút giây cảm động nhưng Mẹ Teresa một mực từ chối. Mẹ kể cho cô gái nghe về đời sống và công việc làm hằng ngày của Mẹ, trong đó bao gồm việc tắm rửa cho bệnh nhân, lau chùi các vết thương, vết lở đầy máu mủ. Cô gái ra về.

Ngày 19 tháng 3 năm 1949, cô gái đó trở lại, không một chút phấn son và không một món trang sức nào trên người. Ước muốn của cô đã được Mẹ Teresa chấp nhận. Mẹ Teresa dùng tên cũ của mình để đặt cho tên cho cô gái: Agnes. Và cứ thế, tháng 5 có thêm ba người gia nhập và sang năm sau thì có thêm 7 người. Hội của những nữ tu Bác Ái với 12 nữ tu đầu tiên được thành lập và được Đức Giáo Hoàng chấp thuận vào ngày 7 tháng 10 năm 1950.

Nguyên tắc căn bản của dòng tu là hiến dâng chính mình để phục vụ người nghèo trong tình yêu của Chúa. Mẹ cũng đã mua lại căn nhà cũ của một người Pakistan để làm trụ sở đầu tiên. Căn nhà sau đó đã được gọi là Căn Nhà Của Mẹ. Từ điểm khởi hành đó, hàng trăm người từ khắp nơi trên thế giới đổ về hàng năm để cùng với Mẹ Teresa dâng hiến đời mình để xoa dịu nỗi khổ đau của nhân loại.

Vào khoảng giữa thập niên 1950, Mẹ Teresa tập trung nỗ lực vào việc giúp đỡ bệnh nhân cùi. Chính phủ Ấn cung cấp cho Mẹ khoảng đất rộng 34 mẫu để thành lập Trại Cùi, trại nầy được Mẹ đặt tên là Shanti Nagar (Làng Thanh Bình).

Để tỏ lòng biết ơn và tôn kính, chính phủ Ấn đã trao tặng Mẹ Teresa giải Padmashree và 1965 Đức Giáo Hoàng Paul VI đã đặt Dòng Tu Bác Ái trực tiếp dưới sự kiểm soát của tòa thánh. Đức Giáo Hoàng cũng đề nghị Mẹ Teresa mở rộng dòng tu sang các quốc gia khác ngoài Ấn Độ. Năm 1971, Đức Giáo Hoàng Paul VI tặng Mẹ Teresa giải Hòa Bình Giáo Hoàng John XXIII cao quý. Năm sau, chính phủ Ấn Độ trao tặng Mẹ Teresa giải thưởng quan trọng: Jawaharlal Nehru. Năm 1979, Mẹ Teresa được trao tặng giải Nobel Hòa Bình, giải thưởng quốc tế được kính trọng nhất.

Dù nhận bao nhiêu huân chương và giải thưởng, Mẹ Teresa cho đến cuối đời vẫn một chiếc áo vải thô trắng viền xanh đơn giản mà Mẹ đã mua với giá 1 đồng và tấm lòng thương người bao la như nước sông Hằng cuồn cuộn.

Mẹ Teresa có lần dạy một bài học về tình yêu đầy ý nghĩa: “Người nghèo không cần chúng ta thương hại, họ cần tình yêu và thông cảm. Họ cho chúng ta nhiều hơn là chúng ta cho họ. Trong thời gian khó khăn của Ấn Độ, chúng tôi yêu cầu một số người tình nguyện từ khắp nơi đến giúp. Nhiều ngàn người đã đến và khi họ ra về, nhận xét chung của họ là họ đã đem về nhiều hơn là đem cho. Có một lần ở Calcutta, chúng tôi nhặt được 5 người đang chết, trong đó có một người phụ nữ bịnh quá nặng. Tôi muốn ngồi với bà trong giờ phút cuối cùng. Tôi đặt tay tôi lên tay của bà. Bịnh nhân tỉnh ra, nhìn tôi, không than đói, không than khát chỉ miệng cười và nói “cám ơn” trước khi nhắm mắt lại từ giã cuộc đời”.

Ngày thứ Sáu 5 tháng 9 năm 1997. Mẹ Teresa được Chúa gọi về sau hơn 50 năm phục vụ những người cùng khó. Không phải chỉ dân tộc Albany hay quốc gia Ấn Độ, mà cả nhân loại mất đi một người Mẹ hiền. Ngay cả một tờ báo Hồi Giáo ở tận xứ Kasmir cũng đã viết những dòng ca ngợi Mẹ: “Mẹ Teresa chưa hề được sinh ra đời và Mẹ cũng chẳng bao giờ chết, Mẹ chỉ đến viếng thăm hành tinh của chúng ta mà thôi”.



Trần Trung Đạo (
http://www.trantrungdao.com)

Thứ Năm, 30 tháng 5, 2013

[Video] NICK VUJICIC ĐẾN VIỆT NAM !!


Từ ngày 22-5-2013, chàng trai Úc không tay chân Nick Vujicic bắt đầu chuyến giao lưu, nói chuyện tại Việt Nam. Cuộc sống không giới hạn, Hãy sống như Nick, Đừng bao giờ từ bỏ khát vọng… là những cụm từ gắn liền với người đã vượt qua số phận nghiệt ngã một cách kỳ diệu này

Video clip Nick Vujicic đến Việt Nam tại sân bay Tân Sơn Nhất TP Hồ Chí Minh – Nguồn VTV (xem cập nhật các buổi diễn thuyết của Nick tại Việt Nam ở dưới)

Xem Clip: Nick Vujicic thân thiện nói 'Xin chào Việt Nam!' tại   đây

Theo lịch trình, chàng trai không tay chân Nick Vujicic sẽ đến sân bay Tân Sơn Nhất, TP Hồ Chí Minh lúc 16g chiều nay, ngày 22/5/2013.


Lịch truyền hình trực tiếp hoạt động của Nick Vujicic tại Việt Nam trên VTV

Mắc phải hội chứng rối loạn gien cực hiếm tetra-amelia, chàng trai người Úc gốc Serbia Nick Vujicic sinh ra không có chân lẫn tay. Hoàn cảnh nghiệt ngã nhiều lúc tưởng như đã nhấn chìm chàng trai bất hạnh nhưng rồi tình yêu thương của gia đình và nghị lực, khát vọng mãnh liệt đã giúp anh vượt qua tất cả.

► Video clip và Lịnh trình của Nick Vujicic trong chuỗi sự kiện ở tại Việt Nam – Cập nhật liên tục tại  ĐÂY



1. Ngày 22/5: “Hãy sống cho điều ý nghĩa hơn”

Truyền hình trực tiếp trên VTV1, VTV6
Thời gian: 19h30 – 22h ngày 22/5/2013
Địa điểm: Hội trường White Palace (194 Hoàng Văn Thụ, Q. Phú Nhuận, TP.HCM)



Nick Vujicic diễn thuyết tại White Place tối 22/5/2013: Hãy sống cho điều ý nghĩa hơn

Tường thuật từ Tiin: http://tiin.vn/chuyen-muc/song/truc-tiep-buoi-giao-luu-dau-tien-cua-nick-vujicic-tai-viet-nam.html 

2. Ngày 23/5: “Đừng bao giờ từ bỏ khát vọng”

Truyền hình trực tiếp trên VTV6
Thời gian: 18h30-21h30
Địa điểm: Sân vận động Mỹ Đình (Hà Nội)




Nick Vujicic diễn thuyết và giao lưu tại Sân vận động Mỹ Đình Hà Nội tối 23/5/2013 : Đừng bao giờ từ bỏ khát vọng
Tường thuật từ Tiin: http://tiin.vn/chuyen-muc/song/tuong-thuat-nick-vujicic-giao-luu-voi-sinh-vien-ha-noi.html

3. Ngày 23/5: “Không bao giờ bỏ cuộc”

Thời gian: 7h30-12h
- Địa điểm: Trung tâm Hội nghị White Palace (TP.HCM)
- Thành phần:
+ Doanh nhân thuộc các hiệp hội, câu lạc bộ
+ Lãnh đạo và quản lý cấp cao của các tập đoàn lớn
+ Báo chí tại TP.HCM

Tường thuật từ Tiin: http://tiin.vn/chuyen-muc/song/tuong-thuat-nick-vujicic-tro-chuyen-voi-doanh-nhan-sai-gon.html

4. Ngày 24/5: “Không bao giờ bỏ cuộc”

Thời gian: 7h30-12h
Địa điểm: Trung tâm Hội nghị Quốc gia Mỹ Đình (Hà Nội)
Thành phần:
+ Doanh nhân thuộc các hiệp hội, câu lạc bộ
+ Lãnh đạo và quản lý cấp cao của các tập đoàn lớn
+ Báo chí tại Hà Nội

Tường thuật từ Tiin: http://tiin.vn/chuyen-muc/song/nick-vujicic-giao-luu-voi-doanh-nhan-ha-noi.html

5. Ngày 24/5: “Hãy sống như Nick”

Thời gian: 13h00-16h30
- Địa điểm: Cung thể thao Quần Ngựa (Hà Nội)
Thành phần: 5.000 trẻ em có hoàn cảnh đặc biệt đến từ các mái ấm, nhà mở, trường giáo dưỡng khu vực Hà Nội.

6. Ngày 25/5: “Hãy sống như Nick”

Thời gian: 10h00-12h00
Địa điểm: Nhà thi đấu Quân khu 7 (TP.HCM)
Thành phần: 4.000 trẻ em có hoàn cảnh đặc biệt đến từ các mái ấm, nhà mở, trường giáo dưỡng khu vực TP.HCM




7. Ngày 25/5: “Đừng bao giờ từ bỏ khát vọng”

Thời gian: 18h-21h
- Địa điểm: Sân vận động Thống nhất (TP.HCM)
Sáng 26-5, Nick dạo phố TP Hồ Chí Minh. Chiều 26-5, Nick đi Campuchia, kết thúc hành trình ở Việt Nam.

Câu chuyện về Nick Vujicic


Câu chuyện về Nick Vujicic - Một nghị lực phi thường...

MV Something More [VietSub]

Bài hát qua giọng ca ngọt ngào của Nick Vujicic đã lay động hàng tiệu trái tim trên thế giới.

Nhân chuyến viếng thăm này, Nick sẽ trực tiếp trao 40 suất học bổng (10 triệu đồng/suất) cho những sinh viên vượt khó tại Hà Nội và TP.HCM, tôn vinh 24 tấm gương khuyết tật nghị lực (tặng cúp Ý chí – Nghị lực, sổ tiết kiệm 20 triệu đồng/người) và 10 tấm lòng nhân ái (kỷ niệm chương và một iPad mini/người) tại TP.HCM.


Nghị lực sống của chàng trai không chân tay Nick Vujicic

Chuỗi sự kiện Nick Vujicic đến VN do Tập đoàn Tôn Hoa Sen (HSG), First News và VTV phối hợp tổ chức, HSG tài trợ sẽ diễn ra từ ngày 22 đến 26/5.

Cũng theo BTC thì trong khuôn khổ của sự kiện Nick Vujicic đến Việt Nam, 500 cuốn sách“Limitless – Sống cho điều ý nghĩa hơn” Nick Vujicic – vừa được Công ty First News – Trí Việt trao tặng cho thư viện trại giam Z30D Bình Thuận (trại giam Thủ Đức). Đây là tác phẩm mới nhất của chàng trai không tay, không chân phi thường vừa ra mắt độc giả tại Việt Nam vào ngày 16/5. Cuốn sách đề cao sức mạnh của sự hy vọng không chỉ xoa lành những buồn đau, tuyệt vọng mà còn hướng con người tới 
 những điều tốt đẹp trong tương lai. Đây chính là món quà tinh thần tuyệt vời dành cho các phạm nhân đang đứng sau song sắt.


Phim tài liệu về Nick Vujicic


Ngoài sách, Trung tá Lê Văn Thương – Đội trưởng Giáo dục trại giam Thủ Đức – Tổng cục VIII, Bộ Công an cũng tiếp nhận 8.000 bộ ảnh với nhiều hình ảnh và những câu nói triết lý của Nick từ đại diện của công ty First News – Trí Việt. Cuối tháng 3, trại giam Z30D cũng đã nhận 1.000 cuốn sách “Đừng bao giờ từ bỏ khát vọng” từ First News.


Tổng hợp và chia sẻ bởi: Bùi Văn Tươi

Thứ Hai, 1 tháng 4, 2013

Non Nớt: Đường Lên Đỉnh Trưởng Thành

Sao có những người mà thời gian dường như chỉ lướt qua họ. 20 tuổi mà rất chững chạc, 30 tuổi mà vẫn còn trẻ trung, 40 tuổi mà vẫn còn 1 tấm lòng đầy nhiệt huyết. Quá khác so với những người đã mang tuổi làm cô làm bác mà vẫn mãi chưa lớn. Đâu là sự khác biệt? Phải chăng là kinh nghiệm sống ?
Con người cần một độ chín chắn nhất định để chấp nhận hoàn toàn thực tế. Dễ đối mặt với những hệ quả từ sự chín chắn, hơn là những hệ quả từ sự non nớt. Bạn có bao giờ thắc mắc sự chín chắn đáng ngưỡng mộ từ người bạn đồng lứa đến từ đâu? Làm thế nào bạn biết mình trưởng thành hay non nớt? Giới thiệu nấc thang trưởng thành và điểm kinh nghiệm.

Trưởng Thành và Non Nớt

Bạn càng tiếp nhận nhiều kinh nghiệm mới mẻ, tư duy của bạn càng trưởng thành nhanh hơn. Những người thực sự chín chắn và hạnh phúc không trú ẩn trong tháp ngà và nhìn thế giới qua lăng kính cửa sổ màu hồng. Họ lớn lên thay vì già đi đơn thuần về mặt sinh lý. Họ lấy trải nghiệm làm thước đo cuộc đời thay vì tuổi tác.
Hoàng tử Siddhattha được vua cha xây cho 3 cung điện để vui chơi thỏa thích theo từng mùa. Trong cung, hoa lá sắp héo tàn được cắt tỉa khỏi thân cành ngay, người hầu bị cảm mạo được đưa ra khỏi cung ngay. Nhưng không hài lòng với cái thực tế méo mó đó, chàng ra đi làm một ẩn sĩ để tìm những chân lý thoát khỏi khổ đau. Trải qua bao năm tu khổ hạnh và các cuộc hành xác khắc nghiệt, chàng nhận ra mối tương quan của vạn vật trong cuộc sống và cách chấm dứt khổ đau. Khi chàng nhìn thấy tất cả những điều này, bóng tối bị xua tan trong trí não chàng. Giờ đây chàng là Buddha – Người Giác Ngộ chỉ mới ở tuổi 35. Cười rạng rỡ, người thôi tọa thiền. Trời đã sáng. Mặt trời mọc ở Đằng Đông.
Bạn càng tìm chỗ trú ẩn trong ảo tưởng, trốn thoát, lệch lạc, bạn càng chịu đau khổ từ tư duy non nớt và sai lệch. Một người nông nổi nhẹ dạ hời hợt dễ dãi bản năng phù phiếm mãi mãi không trưởng thành dù cho có bước sang tuổi làm cô làm bác. Đã có tiếng kêu. Thế hệ gối ôm. Thế hệ gấu bông. Không được tự đi xe máy. Không được đi chơi về khuya. Không được có người yêu. Không biết cách tự chăm sóc cho chính mình. Quá lãng mạn và ảo tưởng về tương lai. Cây nuôi bảo bọc trong nhà và cây ở trong rừng hiên ngang trước nắng gió, cây nào sẽ phát triển mạnh mẽ hơn?
AQ chính truyện của Lỗ Tấn phác họa nhân vật AQ mắc bệnh tự kỷ ám thị hạng nặng. AQ nghèo kiết xác, mồ côi cha mẹ, học hành ít, chuyên thợ đụng đâu làm đó, tứ cố vô thân nhưng cứ thích làm… cha thiên hạ. AQ hay nhìn đánh giá đối phương, ít mồm ít miệng thì chửi, yếu sức thì đánh. Để trừng trị chúng nó. AQ vẫn luôn lườm chúng nó bằng một cặp mắt dữ tợn, hoặc cố ý nói to lên mấy câu thọc gan cho chúng nó “chết cả ruột đi được”; còn nếu ở chỗ hẻo lánh thì y lén ra đằng sau ném cho một hòn sỏi vào lưng. Bị ai đánh cho một trận thì tự an ủi: “Nó đánh mình thì khác gì đánh bố nó. Thật thời buổi này hết chỗ nói”. Nghèo cũng phủi như không: “Con tớ ngày sau lại không làm nên, to bằng năm mười cái lũ ấy à. Nhà tao xưa kia có bề có thế bằng mấy nhà mầy kia. Thứ mày mà thấm vào đâu!”.

Đường lên đỉnh Trưởng Thành

Trẻ em có những khuôn mẫu thực tế kém chính xác nhất vì các em thiếu kinh nghiệm. Trí não các em không thể đưa ra những dự đoán chính xác bằng người lớn. Rất dễ lừa một em nhỏ bằng một lời nói dối người lớn dư sức lật tẩy. Nhân tiện, ông già Noel không có thật đâu.
Làm thế nào để bạn biết mình người lớn hay trẻ con? Nấc Thang Trưởng Thành về tinh thần của một người như sau:
Non nớt (A)Đang lớn (B)Trưởng thành (C)
  • Sợ
  • Luôn luôn đúng
  • Ám ảnh với địa vị
  • Vấn đề là tuổi tác
  • Biết tuốt
  • Đổ vấn đề lên người khác
  • Xem mọi thứ quá chủ quan
  • Phải đúng
  • Không nhận trách nhiệm
  • Thấy cái xấu ở mọi người
  • Kết tội vấn đề cho thế giới
  • Mỉa mai nổ lực của người khác
  • Tập trung vào sự khác biệt
  • Sai bảo ra lệnh
  • Liều mình làm đại
  • Muốn thay đổi
  • Ám ảnh với câu hỏi
  • Mỉa mai sự bồng bột
  • Biết tỏng là tụi A sai bét
  • Không sợ thất bại
  • Không cho mình luôn đúng
  • Ám ảnh với sự thật
  • Biết ơn
  • Biết hữu hạn
  • Thảo luận vấn đề với bạn
  • Thấu hiểu đồng cảm
  • Tôn trọng trí khôn của bạn
  • Tự trách mình
  • Muốn giúp đỡ
  • Tập trung vào kết bạn
  • Lắng nghe
Trong lúc leo lên đỉnh Trưởng Thành, bạn có tụt xuống cũng là chuyện bình thường. Ngay cả nhà thơ “yêu là chết ở trong lòng một ít” Xuân Diệu, thần thượng của giới trẻ thời ấy, cũng đã có lúc hành xử rất đỗi trẻ con với nhạc sĩ “Tiến Quân Ca” Văn Cao. Trong khi Văn Cao là đội viên danh dự của Việt Minh, dũng cảm cầm súng ngắn Browning đến tận từng hang ổ bọn phát xít bắt chúng phải đền tội. Thế mà Xuân Diệu đã phê phán:
Sự giả dối đã trở thành bản chất của Văn Cao, nên những cái lạc hậu, thoái hóa của Văn Cao cứ nghiễm nhiên mặc áo chân lý và tiến bộ…Văn Cao lôi những cặn bã tư tưởng nằm trong đầu mình, chưa có dịp tuyên ngôn trong thời Pháp thuộc, nhảy vào hòng làm chủ trường phái trong văn học. Nhiều nhà văn lớp trước vào với cách mạng đã và đang tiếp tục tự tẩy gột những cái sai lầm tiền kiếp, mà vẫn thấy hãy còn chưa sạch thì Văn Cao từ trong lòng nhạc sang làm văn, vội lặn hụp vào vũng nước tống ra kia, và cho thế là thơm, là mới!…
Con người ai cũng có lúc trẻ con như vậy. Mà đôi khi càng về già càng trẻ con.

Săn “điểm kinh nghiệm” để trưởng thành nhanh hơn

Thước đo sự trưởng thành của bạn là điểm kinh nghiệm (EXP). Đây là khái niệm quen thuộc trong game nhập vai. Trong đó, nhân vật chiến đấu với quái vật và hoàn thành thử thách để đạt điểm kinh nghiệm. Càng thu thập nhiều điểm kinh nghiệm, nhân vật lên cấp càng nhanh, càng phong độ, mạnh mẽ và đủ năng lực để chiếm lĩnh những đỉnh thử thách cao hơn.
Không khác mấy, bạn cũng có thể tăng tốc sự trưởng thành của mình bằng cách chủ động tìm kiếm và tiếp nhận những trải nghiệm mới. Nếu bạn mỗi ngày đối mặt với một thử thách mới, từng chút một, sau một năm bạn sẽ cao cường đến mức nào? Đừng chờ những trải nghiệm tuyệt vời ùa đến cuộc sống của mình. Đừng chờ đến khi thả một nắm đất xuống mộ người thân mới nghĩ đến chuyện đi cắm trại với gia đình. Một cuộc sống chất lượng là một cuộc sống đầy những trải nghiệm chất lượng.
Bạn có thể săn điểm kinh nghiệm qua 2 cách sau:
  • Học: Sống là để học. Đối với tôi không có sự lựa chọn nào khác. Bạn không thể trở thành một phù thủy đầy quyền năng nếu chỉ hài lòng với Fire mà không biết Firaga. Đọc sách là một con đường tắt khi nó cho bạn cách gián tiếp trải nghiệm những kinh nghiệm thực tiễn của người khác. Đọc rồi làm, chuyển kinh nghiệm gián tiếp thành kinh nghiệm trực tiếp. 2 cô gái, một nàng chỉ xem sách dạy nấu ăn rồi mua cơm hộp, nàng kia xắn tay áo tập cắt, xào, chiên, hấp. Ngày đứng bếp ra mắt mẹ chồng, ai sẽ dễ đứt tay và làm cháy nhà hơn?
  • Phong cách sống: Chúng ta đang mất tự tin khi lựa chọn cách sống của bản thân. Bạn trẻ chấp nhận những ngày chủ nhật buồn tẻ, những dịp lễ không có gì thú vị, những công việc gò bó, và những sinh nhật năm nào cũng như năm nào. Bạn trẻ mới ngoài 20 tuổi nhưng đã sẵn sàng về hưu, chỉ muốn đi nhậu hay đi café chém gió, thích yên thân, sống cho qua ngày. Sao vậy nhỉ? Hòn tuyết lăn, bạn càng đi nhiều thì vốn sống của bạn càng nhiều. Hoặc không lang bạt kỳ hồ, nhưng bao quanh mình những cuộc đàm đạo có chiều sâu với bạn bè, những thú vui tiêu khiển lành mạnh, những đam mê nho nhỏ để theo đuổi… Tôi luôn xem mình như một kẻ giang hồ vặt bởi bàn chân vẫn chưa đi bao nhiêu. Giang hồ, ta chỉ giang hồ vặt, một tiếng cơm sôi cũng nhớ nhà (Phạm Hữu Quang)
Bạn không thể vừa chấp nhận vừa chạy trốn sự thật. Nếu bạn muốn sống như một con người tỉnh táo ý thức, bạn phải bỏ đi sự non nớt của chủ nghĩa chạy trốn và chọn những trải nghiệm trưởng thành sâu sắc chỉ sự chín chắn mới mang lại được. Thu thập kinh nghiệm dọc đường để trèo lên đỉnh. Peter Pan rồi cũng phải lớn.
Chín chắn chững chạc là chuẩn.