Hiển thị các bài đăng có nhãn Cảm hứng cuộc sống. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Cảm hứng cuộc sống. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 2 tháng 1, 2014

UNSTOPPABLE (Đừng bao giờ từ bỏ KHÁT VỌNG)

Một hành trình mới để vươn tới hạnh phúc, thành công, mạnh khoẻ, thịnh vượng, bình an và khám phá tài năng đích thực của chính mình.

Mỗi ngày là một cơ hội mới để ta hiện thực hoá ước mơ của chính mình, sống tốt hơn ngày hôm qua, tận dụng những điểm mạnh của chính mình phục vụ cho xã hội.v.v.



Từng ngày.....
Từng ngày.....
Từng ngày........

Kiên định với ước mơ, mục tiêu
Tin tưởng vào chính mình, 
Học hỏi từ những người giỏi nhất,
Rồi một ngày ta sẽ thốt lên rằng: Tôi ĐÃ làm được!
Ta tận hưởng sự chiến thắng,
Rồi ta tiến lên chinh phục những đỉnh cao hơn
Liên tục....
Liên tục.....

Chào năm mới 2014 với một số điều tôi ĐÃ hoàn thành, trải nghiệm đáng nhớ năm 2013

Gặp anh Nick 5/2013

Lần đầu tiên nhảy trên sân khấu và rinh về giải nhất
Gặp và học tập từ anh Trần Đăng Khoa 12/2013

Tham gia 100% khoá học Sống và Khát vọng


Chia sẻ đến những người đặc biệt ngày cuối năm

đặc biệt nhất là....
Nhận ra niềm đam mê mãnh liệt của chính mình: NHIẾP ẢNH

Hành trình còn dài,
Tôi giải quyết và cám ơn những thách thức
Tôi hạnh phúc trên từng bước đi.

Tặng bạn món quà để ứng dụng mỗi ngày
(Audio hướng dẫn một giấc ngủ ngắn cực kỳ tuyệt vời,
giọng đọc từ một chuyên gia vô cùng tuyệt vời nữa.)


Thêm một phẩm chất rèn luyện mỗi ngày nữa: TRUNG THỰC
(Bấm vào hình ảnh hoặc chữ TRUNG THỰC để lắng nghe chi tiết)

Chào năm mới,
Chào bạn mới đầy kỳ tích!

Thứ Ba, 24 tháng 12, 2013

Sống Xứng Đáng

Ai trong chúng ta rồi cũng sẽ phải ra đi. Đó là một quy luật tự nhiên của tạo hóa này. Điều quan trọng là trong khoảng thời gian chúng ta sống, chúng ta làm được gì và chúng ta để lại gì cho cuộc đời này?
Khoảng hơn 1 tuần trước, bà ngoại tôi đã vĩnh viễn ra đi về nơi vĩnh hằng. Tôi và gia đình phải tức tốc bay ra Hà Nội để dự đám tang của bà. Thật sự thì tôi cũng không có quá nhiều kỷ niệm có thể nhớ được với bà cho lắm vì tôi sinh ra và lớn lên ở Sài Gòn. Nhưng tôi nhớ mẹ tôi kể rằng bà chính là người đã nuôi nấng và chăm lo cho tôi trong những năm tháng đầu tiên của cuộc đời mình. Chính bà đã đi tàu từ Hà Nội ra đến Sài Gòn này chỉ với mục đích là chăm sóc cho tôi. Còn theo như lời chị họ của tôi thì: “Tôi nhớ nhất ở bà tôi là đức tính tiết kiết kiệm, chẳng dám ăn dám tiêu gì cho mình mà dành dụm cho con cho cháu. Tôi nhớ hình ảnh cuối về bà là lúc tết, lúc đấy bà đã yếu lắm rồi, bà gầy xác xơ, tay bà run run đưa tôi ít tiền bảo tôi mua váy cho Mina…” Nói chung, tôi tin rằng bà tôi lúc sinh thời là một người luôn sống tốt với những người xung quanh và yêu thương con, cháu của mình hết mực.
Có lẽ cũng chính vì thế mà ngày tiễn đưa bà, tôi nhận thấy có những người dù không phải là họ hàng thân thuộc gì nhưng khi đến viếng bà cũng nhỏ một giọt nước mắt tiếc thương dành cho bà. Và đó cũng chính là lý do mà khi tiễn đưa bà, trong lúc mọi người khóc thì tôi lại nhẹ nhàng mỉm cười. Tôi mỉm cười không phải vì bà tôi mất đi, mà tôi mỉm cười vì nhận ra rằng một khi bạn “sống xứng đáng” trong cuộc đời này, thì ngày bạn ra đi bạn sẽ không hề cảm thấy hối hận về bất cứ điều gì nữa. Và tôi tin rằng bà tôi, người một đời cống hiến cho đất nước, gia đình và xã hội cũng sẽ không còn hối tiếc gì khi đã nhắm mắt xuôi tay nữa.
Ngày tiễn đưa bà, tôi nhớ lại câu nói của một người thầy mà tôi rất kính trọng: “Em à, hãy nỗ lực hết mình khi làm bất cứ một việc gì, để sau này nhìn lại em không phải nói 2 từ “giá như.” Bởi vì bạn sẽ không bao giờ biết được ngày nào sẽ là ngày cuối cùng của cuộc đời mình. Trong xã hội bây giờ, khoảnh khắc giữa sự sống và cái chết thật sự rất mong manh. Bạn hoàn toàn có thể ra đi bất cứ lúc nào vì những lý do như: tai nạn giao thông, bệnh tật, tai biến mạch máu não, đột quỵ, tai nạn nghề nghiệp v…v… Ngoài ra, theo một nghiên cứu thì cứ 3 người thì sẽ có 1 người không thể sống quá tuổi 50. Vậy thì bạn tự hỏi chính mình xem bấy lâu nay mình đã phải nói “giá như” bao nhiêu lần rồi? Và nếu thời gian của bạn trên cõi đời này là quá ít ỏi thì bạn muốn để lại di sản gì cho cuộc đời này?
Và bạn tự hỏi mình xem cái ngày bạn ra đi, bạn muốn ra đi là một người như thế nào? Bạn muốn người khác khóc vì tiếc thương một con người như bạn hay muốn người khác xỉ vả rằng “kẻ này không xứng đáng sống trên cõi đời này, hắn sống chỉ làm hại cho người khác mà thôi.”?
Tôi đặt tựa đề cho bài viết này là “Sống xứng đáng” để nhắn nhủ với các bạn rằng: Thời gian của bạn là có hạn. Hãy sống hết mình vì cuộc sống này. Sống và để lại di sản cho đời. Sống sao cho khi mình ra đi người khác phải tiếc thương cho mình. Sống sao cho đừng phải nói quá nhiều lần 2 từ “giá như”. Và sống sao để khi chết đi, mình vẫn luôn là 1 nguyên bản chứ không phải 1 bản sao.
Chúc các bạn sống xứng đáng mỗi ngày.
Thân mến,
Trích từ blog của coach Đinh Hải Đăng.

Thứ Ba, 2 tháng 4, 2013

Không bao giờ là quá muộn để theo đuổi giấc mơ của bạn


Bạn có hay không những giấc mơ thời thơ ấu? Đã có lúc nào bạn cảm thấy mình muốn làm một việc gì đó nhưng bố mẹ hay bạn bè nói rằng điều đó không khả thi hay không thể làm được? Bạn có những giấc mơ, mong muốn nào mà bạn đang trì hoãn? Có phải bạn đang sống theo mong muốn của những người khác? Đây là câu chuyện tôi muốn chia sẻ cùng các bạn về việc theo đuổi giấc mơ. Câu chuyện về Nannal Mary Robertson (sinh năm 1860).
Anna là một thôn nữ rất yêu thích hội họa. Cô luôn mơ ước được trở thành một họa sĩ nổi tiếng thế giới. Tuy nhiên, bố mẹ cô ấy lại nói rằng cô ấy sẽ chết đói nếu là một họa sĩ và cô nên quên đi giấc mơ điên rồ đó. Cô cũng được nói rằng nhiệm vụ của cô là lập gia đình với một người chồng tốt, chăm sóc trang trại và nuôi nấng bọn trẻ.
Là một cô gái biết vâng lời, Anna gác giấc mơ của mình sang một bên và bắt đầu lập gia đình khi còn rất trẻ. Cô ấy có đến 10 đứa con khi mới ngoài 20 tuổi, lên chức bà ở tuổi tứ tuần và trở thành bà cố ở độ tuổi 60.

Ở tuổi 75, sau khi chồng mất và tất cả các con đã trưởng thành, và bà đã quá già để làm việc ở trang trại. Nên, bà quyết định hoàn thành giấc mơ thời thơ ấu là trở thành một họa sĩ. Bà đi đến một cửa tiệm nghệ thuật trong thị trấn mua cọ vẽ, thuốc màu, vải buồm và bắt đầu vẽ ngay trước cửa chuồng ngựa.
Ở tuổi 79, các bức vẽ của bà được trưng bày ở Bảo tàng Nghệ thuật cận đại (New York). Suốt những năm 1950, những bức vẽ của bà nổi tiếng đến mức nó phá vỡ tất cả những kỉ lục trên thế giới về số người đến xem. Hiệp hội các nhà sản xuất đồ gia dụng vinh danh là“Người phụ nữ của năm”. Trường đại học Nghệ thuật Philadelphia trao tặng danh hiệu tiến sĩ danh dự.
Trong 10 năm cuối cuộc đời, mỗi bức vẽ của bà trị giá 100000$. Bà đã vẽ 3600 bức trong 20 năm cuối đời.


Bà thu được nhiều tiền hơn suốt cả quãng thời gian bà làm việc ở nông trại. Tháng 11 năm 2006, bức tranh Làm Đường (1943), trở thành bức tranh của bà có giá cao nhất ở Mĩ 1.2 triệu đô la. Người ta ước tính rằng nếu bà bắt đầu vẽ từ thời niên thiếu, bà sẽ trở thành một trong những người phụ nữ giàu có nhất nước Mỹ.
Vì thế, câu hỏi của tôi là…
Liệu rằng có tài năng nào trong bạn mà bạn chưa bao giờ có dịp khám phá?
Những giấc mơ của bạn có bị dập tắt bởi những phê bình của người khác?
Những giấc mơ nào của bạn đang bị trì hoãn trong đời?
Bạn có định chờ đợi tới lúc cuối đời trước khi khám phá ra tài năng ẩn giấu bên trong?

Tác giả: Adam Khoo




Chủ Nhật, 31 tháng 3, 2013

Sẽ không còn nữa


Quan trọng không phải là bạn có bao nhiêu người bạn, mà quan trọng là sẽ có bao nhiêu người đau sót khi bạn qua đời.... 

        

         Cuộc sống chúng ta luôn bận rộn với những công việc, những suy nghĩ, những ước mơ hoài bão và những con đường… Đó là một hành trình mà chúng ta luôn hướng về phía trước. Mỗi người đều có thể cảm nhận cuộc sống trong không gian suy nghĩ của mình, trong từng giai đoạn của cuộc sống. Chính vì vậy, đôi khi chúng ta đã băng quá nhanh, không kịp dừng lại hay đủ tĩnh lặng để cảm nhận và khám phá cuộc sống từ những góc nhìn khác với những gì mình đã thấy, từ những không gian khác hay thời điểm khác. Nhưng đôi khi những điều mới mẻ, diệu kỳ lại đến từ những khoảnh khắc rất bình dị và bất ngờ.

          Và hạnh phúc của cuộc sống không phải lúc nào cũng là sự trọn vẹn, không phải lúc nào cũng là những thành công to lớn. Đôi khi chỉ là tìm được một cái nhìn đúng, hay nhìn nhận lại những những gì mình làm được cũng đem đến cảm giác hạnh phúc thật sự. Và mỗi nghịch cảnh, khó khăn thường ẩn chứa những bài học, những trải nghiệm vô giá mà bạn chỉ thật sự khám phá và cảm nhận được khi bạn mở lòng đón nhận.




Audiobook là đoạn cuối cùng trong cuốn sách Điều kỳ diệu từ cách nhìn cuộc sống (http://www.firstnews.com.vn/BookDetail.aspx?Id=248).


Bông hoa nhỏ

Nụ hoa hé nở
Cánh hoa dịu dàng
Màu hoa rực rỡ
Như một giấc mơ.

Vẻ đẹp hoang sơ
Vươn lên mạnh mẽ
Không chịu uốn mình
Theo điều sai lạc.

Dẫu đời đổi khác
Hoa vẫn vươn mình
Không hề trái ngược
Lung linh, lung linh.

Sắc thắm cánh hồng
Chẳng ai đổi được
Sinh ra đã biết
Vươn lên, vươn lên.

*

Sao ta sinh ra
Thông minh mạnh mẽ
Lại thành thấp bé
Sống đời hư vô?


"Chấp nhận không có nghĩa là cam chịu, cố thủ trong một hàng rào cách biệt với tất cả mọi thứ. Chấp nhận là mở rộng tâm hồn, biết đón lấy những thay đổi khi cần thiết để không ngững đổi mới bản thân, trau dồi nhân cách."
- Ernie Carwile




Làm một bông hoa

Trước cuộc đời, bạn vẫn còn đang băn khoăn chưa biết phải chọn con đường nào là đúng đắn để đặt chân đi tiếp cuộc hành trình của mình. Mọi người xung quanh thuyết phục bạn theo những lựa chọn khác nhau. Bạn cảm thấy thật sự hoang mang, vì bạn biết rằng mình chỉ có thể bước đi một lần qua cuộc đời này.

Khi đó, bạn hãy nghĩ đến cuộc sống của một bông hoa cùng sự phát triển của nó. Bông hoa không hề uốn mình hay thay đổi chỉ để đáp ứng mong muốn của người khác. Nó sống và lớn lên đúng với bản chất tự nhiên vốn có. Tự trong bản thân bông hoa đã ẩn chứa một vẻ hoàn mỹ riêng, do đó nó không ngừng hoàn thiện mình từ cốt lõi bên trong để khoe sắc theo cách riêng của mình.

Một hạt giống hoàn hảo đã tiềm ẩn một bông hoa hoàn hảo, và ngày cành hoa bừng nở chỉ là lúc biểu hiện rõ nhất sự hoàn mỹ ấy mà thôi.

"Thế giới là một sân khấu.
Đàn ông và đàn bà chỉ đơn thuần là những diễn viên:
họ có lối ra sân khấu, lối vào cánh gà, và mỗi người trong khoảng thời gian của mình đều đảm nhận rất nhiều vai diễn khác nhau."
- William Shakespeare (1564 - 1616)



Hãy bắt đầu

“Một người có kiến thức sống bằng hành động chứ không phải nghĩ đến việc phải hành động” .
– Carlos Casteneda


“Bạn không thể xây dựng uy tín dựa trên những cái bạn ĐỊNH làm”.
 – Henry Ford


Chúng ta thường mắc sai lầm khi nói: “Khi tôi khỏe lên tôi sẽ chạy bộ mỗi ngày!” Không! Bạn phải bắt đầu trước. “Khi tôi nhiệt tình hơn, tôi sẽ làm bài tập”. Sai rồi! “Khi tôi sung sức, tôi sẽ bắt đầu việc kinh doanh của mình”. Không!

Bạn có năng lượng và lòng nhiệt tình đối với công việc sau khi bạn bắt đầu thực hiện nó. Bạn khỏe lên vì bạn tham gia vào việc đó. Bí mật là ở chỗ bạn bắt đầu làm.

Một điều khác là bạn sẽ không bao giờ sẵn sàng tuyệt đối để làm việc gì! Ví dụ, một buổi tối nói chuyện trước công chúng ư? Bạn có lúc nào chuẩn bị 100% cho buổi nói chuyện không? Không, dù bạn có viết đi viết lại hay học thuộc bao nhiêu lần thì bạn cũng sẽ nói: “Ước gì mình có thêm thời gian…”. Giống như trong hôn nhân, bạn có sẵn sàng để bước đi giữa hai hàng ghế trong nhà thờ không? Bạn có hoàn toàn chuẩn bị cho những gì diễn ra tiếp theo không? Không chắc như vậy. Hãy chuẩn bị càng nhiều càng tốt, và rồi bạn hít sâu và nhảy vào cuộc.

“Hãy đảm bảo với tôi là tôi không thất bại. Tôi sẽ ra tay”. Không đâu. Bạn cam kết làm việc gì đó, bạn chuẩn bị càng kỹ càng tốt và rồi bạn bắt đầu mà không phải đã có tất cả các câu trả lời và sự bảo đảm.





Bạn thích thú làm việc gì đó, không nghĩ về nó. Chính hành động làm cho bạn thích thú và tạo ra những cơ hội. Hãy quyết tâm hành động.


ANDREW MATTHEWS


Để văn hóa đọc không chết

Trích cuốn Chiến thắng trò chơi cuộc sống
Đối với mỗi con người, sự học không chỉ đóng khung dưới mái trường, mà phần rất quan trọng là tự học, mà trong việc tự học thì đọc sách là quan trọng nhất. Nhà sư phạm Xô viết lỗi lạc Kharmalov cho rằng: “việc học tập hay sự đọc nói riêng cần được xem là biến quá trình đào tạo thành quá trình tự đào tạo”. Thế nhưng ở nước ta, đã từ lâu rồi người ta không còn có thói quen đọc sách. Các trường học đã đánh mất hẳn việc dạy cho trẻ em thói quen đọc sách và ngay ở mỗi gia đình, các em cũng không còn được truyền dạy thói quen đọc sách. Và thế là việc bỏ rơi những yếu tố cơ bản nhất, gồm thói quen đọc, khả năng lựa chọn sách và cách đọc – bộ ba cốt lõi của khái niệm văn hóa đọc. Còn ở các nước tiên tiến, người ta dạy điều này cho trẻ từ khi cắp sách đến trường tiểu học.

Read more: http://trandangkhoa.vn/de-van-hoa-doc-khong-chet/
Quà tặng bạn cuốn sách hay: http://lnkd.in/FVTzUn


Nguồn: V-Smile

Gánh xiếc bươm bướm (The Butterfly Circus) - Bộ phim đánh thức tiềm năng con người bạn

Gánh xiếc bươm bướm [The Butterfly Circus]
- Bộ phim đánh thức tiềm năng con người bạn -



Bộ phim đầu tiên có diễn viên không-tay-không-chân Nick Vujicic. Bộ phim nhận được ít nhất 6 giải thưởng từ các Liên hoan Phim địa phương, bao gồm:
1. Phim ngắn được khán giả ưa thích nhất tại Liên hoan phim Heartland.
2. Phim ngắn hay nhất tại Liên hoan phim Feel Good Film.
3. Phim ngắn hay nhất và diễn viên xuất sắc nhất tại Liên hoan phim Method Fest.

4. Các giải thưởng hàng đầu tại Liên hoan phim Doorpost.



 

Trang chủ của phim: http://thebutterflycircus.com/.
Bản dịch tiếng Việt được thực hiện bởi HappyMedia.
Xin chân thành cảm ơn HappyMedia.vn.





Thứ Năm, 28 tháng 3, 2013

Open your mind - Mở rộng tâm trí





To day I learn something new.
I will open my mind to new ways of looking at the same old thing.
I will intervene in my habitual  throungh that keep me doing the same thing over and over again.
I will recognize that if I am going to feel truly alive I need bring my renewed self to each day.
Though my body will grow old, my brain can stay young an flexible through new learning.
- Tian Dayton



Hôm nay, tôi sẽ học điều gì đó mới mẻ.
Tôi sẽ mở rộng tâm trí mình để có cái nhìn mới đối với những điều xưa cũ.
Tôi sẽ xem lại những suy nghĩ đã trở thành thói quen, những điều khiến tôi cứ lặp đi lặp lại cùng một việc nào đó.
Tôi sẽ nhận ra rằng nếu tôi muốn sống thật sự, tôi phải làm mới chính mình mỗi ngày.
Dù cơ thể tôi rồi sẽ già cỗi nhưng tâm trí tôi có thể vẫn trẻ trung và năng động nhờ những điều mới học.


- Tian Dayton



Anyone who stops learning is old,
whether at twenty or eighty.
Anyone who keeps learning stays
young. The greatest thing in life is
to keep your mind young.

~ Henry Ford ~


Ai ngưng học hỏi thì sẽ già, dù cho
họ hai mươi hay tám mươi tuổi. Ai
liên tục học hỏi sẽ trẻ mãi. Điều
tuyệt vời nhất trên đời là giữ cho
tâm trí mình trẻ mãi.

~ Henry Ford ~